DOANH NHÂN VÀ SỰ ỦY THÁC CỦA LỊCH SỬ

Kính thưa nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết!
Kính thưa quý lãnh đạo thành ủy, Đoàn ĐBQH, HĐND, UBND, UB MTTQ; lãnh đạo các sở, ban, ngành & các phường xã của TPHCM!
Kính thưa quý khách mời!
Thưa quý đồng nghiệp doanh nhân!
Thay mặt Ban Chấp hành Liên đoàn Doanh nghiệp TPHCM, tôi trân trọng cảm ơn tình cảm và sự tín nhiệm mà lãnh đạo và cộng đồng doanh nghiệp TPHCM đã tin tưởng giao phó. Ban Chấp hành của nhiệm kỳ này là một tập thể thống nhất không phân biệt mình đến từ khu vực nào khi ba địa phương TPHCM – Bình Dương và BRVT về chung một nhà, sẽ chia nhau hoạt động theo từng ngành nghề chủ chốt của kinh tế thành phố, xây dựng mới chiến lược phát triển của từng ngành, gắn với các chủ trương của lãnh đạo thành phố, và cố gắng hợp lực để tạo ra sức mạnh chung, đưa kinh tế của thành phố phát triển thật nhanh như kỳ vọng của tất cả chúng ta.
Cùng với việc đổi tên gọi Hiệp hội Doanh nghiệp TPHCM thành Liên đoàn Doanh nghiệp TPHCM, chúng tôi xác định đây sẽ là mái nhà chung của cộng đồng doanh nghiệp TPHCM, là hội của các hội và của các doanh nghiệp lớn hoạt động trên địa bàn, là nơi thúc đẩy mạnh mẽ nhất tính kết nối của doanh nghiệp cũng như quy tụ tri thức kinh doanh của thành phố.
Cho phép tôi chia sẻ một vài suy nghĩ đã theo tôi suốt quá trình chuẩn bị đại hội này.
Khi đất nước – dù còn rất nhiều khó khăn nhưng đang trải qua những thay đổi tích cực vô cùng quyết liệt trong điều hành kinh tế – thì doanh nhân chúng ta, doanh nhân thuộc Liên đoàn Doanh nghiệp TPHCM này, nên làm gì?
Lịch sử sẽ không nhớ một thế hệ doanh nhân vì họ đã sở hữu những doanh nghiệp gì. Lịch sử chỉ nhớ họ đã để lại cho quốc gia những doanh nghiệp như thế nào.
Xã hội không chỉ trao cho doanh nhân cơ hội làm giàu. Xã hội còn trao cho doanh nhân những quyền rất lớn, bao gồm quyền tập hợp con người, quyền huy động nguồn lực, quyền biến ý tưởng thành sản phẩm, biến tri thức thành năng suất, biến khát vọng thành những doanh nghiệp có thể thay đổi cuộc sống của hàng chục, hàng trăm, và thậm chí là hàng trăm nghìn con người.
Không phải ai trong xã hội cũng có cơ hội ấy, và cơ hội luôn đi cùng một sự ủy thác. Chúng ta sử dụng thời gian của người lao động, niềm tin của khách hàng, đồng vốn của cổ đông, cơ sở hạ tầng mà đất nước đã đầu tư, tri thức mà nhiều thế hệ đã gầy dựng, và môi trường hòa bình, ổn định mà biết bao thế hệ người Việt đã đánh đổi để có được. Điều hành doanh nghiệp, do vậy, không chỉ là quyền của doanh chủ. Đó còn là trách nhiệm của người được xã hội ủy thác. Và trách nhiệm lớn nhất của chúng ta là làm cho những nguồn lực ấy sinh sôi nhiều hơn, chứ không ít đi.
Nhiều đồng nghiệp hỏi tôi doanh nhân thể hiện lòng yêu nước bằng cách nào. Câu trả lời không nằm ở những điều quá lớn lao. Lòng yêu nước của doanh nhân được thể hiện ngay trong công việc hằng ngày: Là tạo thêm việc làm, là trả cho người lao động một mức lương tốt hơn, là xây dựng một môi trường làm việc tử tế hơn, là đầu tư cho khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo, là làm ra những sản phẩm đủ tốt để người Việt Nam tự hào và người tiêu dùng thế giới lựa chọn. Mỗi doanh nghiệp tốt hơn thì đất nước mạnh hơn. Điều hành doanh nghiệp giỏi, theo tôi, là một trong những cách yêu nước thiết thực nhất.
Nhưng có lẽ chưa bao giờ trách nhiệm ấy lại lớn như hôm nay. Bởi ngoài sự ủy thác của xã hội, thế hệ doanh nhân hôm nay còn đang nhận một sự ủy thác khác, sự ủy thác của lịch sử. Lịch sử trao cho những thế hệ khác nhau những cơ hội khác nhau. Có những thế hệ được trao sứ mệnh giành độc lập. Có những thế hệ được trao sứ mệnh tái thiết đất nước. Còn thế hệ chúng ta được trao một khoảng thời gian vô cùng đặc biệt. Đó là những năm cuối cùng của cơ cấu dân số vàng. Lần đầu tiên trong lịch sử, Việt Nam có một lực lượng lao động vừa đông, vừa trẻ, vừa năng động và cũng đầy khát vọng đến như vậy.
Nhưng lịch sử không bao giờ chờ đợi. Ở châu Á,Nhật Bản đã đi qua giai đoạn ấy, Hàn Quốc đã đi qua, Trung Quốc cũng đang đi qua. Một khi dân số đã già hóa, sẽ không có cách nào quay ngược đồng hồ. Thế hệ doanh nhân hôm nay có lẽ là thế hệ cuối cùng được xây dựng doanh nghiệp trong điều kiện thuận lợi nhất về nguồn nhân lực của đất nước. Trong chỉ khoảng 15 năm nữa thôi, lịch sử sẽ đặt cho thế hệ chúng ta một câu hỏi rất giản dị: Các anh, các chị đã làm gì với khoảng thời gian ấy? Tôi mong rằng câu trả lời sẽ là: Chúng tôi đã không để nó trôi qua lãng phí.
Một doanh nghiệp có thể thuộc quyền sở hữu của một gia đình, hay của một nhóm cổ đông. Nhưng giá trị mà doanh nghiệp tạo ra luôn vượt ra ngoài phạm vi của gia đình ấy, của nhóm cổ đông ấy. Một doanh nghiệp tồn tại lâu dài sẽ tạo việc làm cho nhiều thế hệ, đóng góp ngân sách, đào tạo người lao động, nuôi dưỡng doanh nhân, tạo ra những thương hiệu mà người Việt có thể tự hào trong rất nhiều năm. Đó là những di sản mà doanh nghiệp để lại cho quốc gia.
Cùng với không gian phát triển mở rộng của Thành phố Hồ Chí Minh mới, cộng đồng doanh nghiệp của chúng ta hôm nay là cộng đồng doanh nghiệp lớn nhất của cả nước. Chúng ta không chỉ đại diện cho một địa phương. Chúng ta đang mang một trách nhiệm có ý nghĩa quốc gia.
Nếu 300.000 doanh nghiệp đang hoạt động của TPHCM cùng nâng năng suất thêm một chút, cùng quản trị tốt hơn một chút, cùng đầu tư cho công nghệ nhiều hơn một chút, cùng đào tạo con người tốt hơn một chút, cùng đổi mới sáng tạo nhiều hơn một chút, thì điều thay đổi sẽ không chỉ là từng doanh nghiệp. Điều thay đổi sẽ là năng lực cạnh tranh của cả nền kinh tế Việt Nam.
Đó là lý do tôi tin rằng nhiệm vụ của Liên đoàn Doanh nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ là kết nối doanh nghiệp, mà còn là khơi dậy trong mỗi doanh nhân ý thức về vai trò của mình đối với tương lai của đất nước. Rất nhiều doanh nhân đang ngồi ở đây mà tôi biết không còn thức dậy mỗi sáng chỉ để kiếm thêm tiền. Điều khiến chúng ta tiếp tục làm việc không chỉ là lợi nhuận, mà là niềm vui khi nhìn thấy doanh nghiệp của mình trưởng thành, khi thấy người lao động có cuộc sống tốt hơn, khi thấy sản phẩm Việt Nam được thị trường thế giới đón nhận, khi thấy đất nước mình phát triển nhanh hơn vì những đóng góp nhỏ của chính doanh nghiệp mình.
Nhiệm vụ mà tôi và các thành viên của Ban Chấp hành nhận hôm nay, do vậy, không chỉ là vinh dự dành riêng cho cá nhân, mà là cơ hội để cùng cộng đồng doanh nghiệp đồng hành với lãnh đạo thành phố thực hiện được những thay đổi đột phá và tăng trưởng thật mạnh mẽ trong giai đoạn đặc biệt này của lịch sử. Rồi sẽ đến một ngày, tất cả chúng ta đều trao lại doanh nghiệp của mình cho thế hệ kế tiếp. Ngày ấy, điều đáng tự hào nhất có lẽ sẽ không phải là doanh nghiệp của chúng ta từng lớn đến đâu. Cũng không phải tài sản của chúng ta từng nhiều đến mức nào. Điều đáng tự hào nhất có lẽ sẽ là việc chúng ta có thể bình thản nói với con cháu mình rằng: Trong thời khắc quan trọng của đất nước, chúng ta đã không đứng ngoài. Chúng ta đã xây dựng những doanh nghiệp tốt hơn, đã tạo thêm việc làm, đã tạo thêm tri thức, đã tạo thêm năng suất, đã tạo thêm những thương hiệu Việt Nam có thể ngẩng cao đầu trên thị trường quốc tế. Và từ những doanh nghiệp ấy, chúng ta đã góp phần tạo nên một Việt Nam hùng cường hơn, thịnh vượng hơn và đáng sống hơn.
Nếu làm được điều đó, chúng ta mới có thể tự hào nói rằng mình đã hoàn thành sự ủy thác mà xã hội và lịch sử gửi gắm cho thế hệ doanh nhân hôm nay. Tập thể Ban Chấp hành Liên đoàn Doanh nghiệp TPHCM xin cảm ơn nhiều thế hệ lãnh đạo của các địa phương, của HUBA và của các hiệp hội doanh nghiệp trước đây đã đặt nền móng cho chúng tôi hôm nay. Chúng tôi xin sẵn sàng nhận nhiệm vụ trước lãnh đạo TP, trước cộng đồng doanh nghiệp, và xin nắm chặt tay nhau tự tin tiến bước vì đất nước mình.
Xin trân trọng cảm ơn quý vị!

